Ngày cho Mẹ

Hồng Thủy

     Tháng năm là tháng khí hậu đẹp và dễ chịu nhất của mùa Xuân.  Cây hoa Dogwood  trước nhà tôi nở đầy hoa mầu hồng tươi thắm. Thời tiết đẹp, phong cảnh đẹp mà sao lòng tôi lại buồn tê tái. Bởi vì ngày LỄ CHO MẸ gần kề, mà tôi lại không còn mẹ nữa.


     Mẹ tôi bỏ tôi đi đúng 4 tháng rồi. Tôi vẫn biết có ngày tôi phải xa lìa mẹ vì mẹ tôi đã quá thọ, mẹ đã một trăm tuổi, lúc sau này mẹ  rất yếu và không còn nhớ gì nhiều nữa.Tuy nhiên mỗi ngày tôi vào thăm mẹ, mẹ vẫn tỏ ra vui mừng và  vẫn  ôm hôn tôi. Tôi vẫn biết mất mẹ tôi sẽ buồn lắm, nhưng tôi không ngờ  nỗi buồn  lại quá lớn và đau đớn đến như thế này. Tinh thần tôi suy sụp hẳn đi, trong vòng 1 tháng tôi xuống 7 pounds, tôi như người không còn sức sống. Có lẽ tại tôi quá gần gũi với mẹ, săn sóc mẹ mỗi ngày. Hai mẹ con tôi quấn quýt nhau. Mẹ  tôi thật tội nghiệp, cả một đời đơn độc. Bố tôi chết năm mẹ có 26 tuổi, mẹ hy sinh cả tuổi xuân, quên hạnh phúc của cá nhân mình, ở vậy nuôi 2 đứa con. Anh tôi chả may chết sớm, mẹ chỉ còn tôi. Mỗi lần đi qua con đường Montrose, nơi có Nursing Home mẹ ở, tôi lại ngậm ngùi ứa nước mắt.


      Tôi thấy cuộc đời vô lý quá, có gì tha thiết hơn tình mẫu tử. Mẹ mang mình trong bụng 9 tháng 10 ngày, mẹ nuôi mình bằng máu thịt của mẹ. Mẹ mang nặng  đẻ đau, nuôi cho mình khôn lớn, dậy dỗ săn sóc từng ly từng tí. Dựng vợ gả chồng cho con rồi, mẹ vẫn chưa yên tâm. Mẹ theo dõi cuộc sống của các con. Vui khi thấy con mình hạnh phúc, buồn khổ khi thấy con mình không may mắn trên đường đời. Nỗi lo của mẹ cứ trải dài theo từng diễn tiến trong cuộc sống của các con. Chắc chắn trong cuộc đời không ai thương chúng ta bằng mẹ. Dù bất cứ hoàn cảnh nào, tình huống nào, tệ hại tới đâu, mẹ cũng không bao giờ bỏ chúng ta. Tình mẫu tử gắn bó như vậy, bỗng dưng một ngày mẹ biến mất trên cõi đời, không bao giờ mình còn được nhìn thấy mẹ nữa .Tình mẹ con chấm dứt, là thôi, là hết. Sự chia lìa đó quá đau đớn. Viết đến đây nước mắt tôi lại chảy. MẸ ơi, con nhớ mẹ vô cùng.  Ngày LỄ CHO MẸ  năm ngoái, tôi còn mua áo mới cho mẹ, mẹ mặc hoài không chịu thay. Ai nói “già bát cơm bát canh, trẻ manh áo mới”  là sai.  Gìa cũng vẫn thích áo mới. Mẹ ơi, ngày LỄ CHO MẸ sắp tới, năm nay mẹ bỏ con đi rồi, con biết mua áo mới cho ai?


    Xin các bạn, những ai còn mẹ, nên dành nhiều thì giờ gần gũi, săn sóc mẹ, bởi vì một ngày nào đó, mẹ sẽ phải bỏ chúng ta ra đi, lúc đó bạn ơi, đau đớn và tiếc nuối vô cùng…


Hồng Thủy



Tác Giả  ╣►  (Authors)

Sáng Tác  ╣►  (Literature)