Bài Thơ Pha Lệ

Kính Tặng Từ Phụ

Khi xưa mất Mẹ, còn Cha
Giờ Cha cũng khuất, bao la cõi sầu
Con về nhà cũ còn đâu
Nền xưa, biệt thự trắng màu đèn soi
Chao ôi! lộng lẫy tuyệt vời
Mà sao nghe tủi, bùi ngùi gì đâu!
Song song hai nấm mồ cao
Là đây cốt nhục đã vào hư vô
Nay con về lại bơ vơ
Mẹ cha yên nghỉ, lệ mờ tiếc thương
Nhớ ngày gần gũi vấn vương
Nuôi Cha bệnh viện, tưởng còn trông mong
Ngờ đâu thuyền đã xuôi dòng
Tử sinh như mộng. Đời không khứ hồi
Tiếc thương rộng cả một trời
Cũng đâu níu được bóng người thân yêu!
Bài thơ pha lệ ít nhiều
Kính dâng Từ phụ vạn điều thiết tha
Ngàn đời ghi tạc bóng Cha
Ân sâu, nghĩa nặng Không nhòa Không phai


Lãm Thúy



Tác Giả     ╣►  (Authors)

Sáng Tác  ╣►  (Literature)