Xuân Quên Lãng 

Thanh Sơn

Không khí của mùa Xuân đã đổ tràn đầy trong lòng của người dân đất Thần Kinh. Đường sá tấp nập xe cộ qua lại, tiếng còi xe trỗi lên inh ỏi như muốn đánh thức những người còn ngái ngủ, xa xa những làn sương vẫn còn phủ trắng như muốn níu chặt những nhịp cầu, những tia nắng Xuân non nớt của bình minh cũng đang hòa mình trên những đám sương nhạt của dòng Hương có lẽ chúng muốn xem tan dần hơi lạnh cuối đông.

 

Dòng nước Hương Giang vẫn nhịp nhàng như hơi thở của người dân bản xứ. Nó đã gắn liền với người dân bình dị, chén cơm manh áo của họ trong suốt chặng dài lịch sử. Có lẽ miền Trung đã gánh chịu nhiều mất mát đau khổ, khó nhọc qua nhiều giai đoạn lịch sử dân tộc. Thời gian vẫn cứ trôi, vẫn quằn quại trong lòng mỗi người dân. Có lẽ họ vẫn chưa hài lòng, vì trong tiềm thức họ vẫn luôn bị ám ảnh cuộc sống nghèo nàn khốc liệt của chiến tranh tàn phá, của lũ lụt đã trút lên vùng miền đất sỏi đá khô cằn. Trên tầng lầu bốn khách sạn, Tâm đứng vươn vai ngáp một hơi dài như thỏa mãn với một giấc ngủ dài sau khi trải qua những ngày mệt mỏi của chuyến xe đò từ Nam ra Huế. Nhìn xuống dưới đường đi đã tấp nập người qua lại, hương mùa Xuân đã tràn ngập khắp đường phố. Có lẽ người dân vẫn luôn trông ngóng mùa Xuân mà họ vẫn mơ ước sẽ tới, nhưng họ vẫn tiếp tục mòn mỏi chờ đợi. Cuộc đời họ như vòng bánh xe, lăn mãi nhưng vẫn không thoát khỏi sự khó khăn vất vả của cuộc sống.

 

Tâm quay về phía giường bên cạnh khẽ gọi người bạn đồng hành:


- Trí à! Chuẩn bị dậy chưa, ra lấy vé xe lửa cho kịp chuyến đi Hà Nội !


Trí xoay mình trong chăn như nửa tỉnh nửa nghe rồi lại thiếp đi. Tiếng ngáy lại tiếp tục... thấy thương bạn, Tâm tự dọn dẹp thu xếp hành lý rồi thưởng thức những giây phút còn lại bên song cửa.


Thu xếp trả phòng xong bước ra khỏi khách sạn mặt trời cũng đã đứng bóng. Như chợt nhớ ra điều gì, Tâm thúc giục bạn:


- Trí à! Mày ra ga mua vé tàu lửa kẻo không kịp, tao vào chợ mua ít thức ăn đi đường ăn lót bụng.


Trí như đã hiểu được kế hoạch nên chạy thẳng ra ga. Tâm rẽ qua một quãng đường ngắn thì chợ Đông Ba đã xuất hiện phía trước, người người đã tấp nập rộn ràng chen chúc đi tưởng như không chỗ bước tới, những con buôn niềm nở đón khách hàng không ngớt, họ không muốn bỏ sót một ai vì những ngày cận Tết khách hàng ai cũng muốn mua nhiều và rất hào phóng. Tâm dạo một vòng quanh chợ vừa để nhìn ngắm những món hàng chưng bày vừa để hưởng thụ hương vị mùa Xuân. Tâm dừng lại ở một quầy hàng gần cuối dãy, cô bán hàng vẫn thoăn thoắt hai tay xếp đặt những món hàng cho ngay ngắn, làn tóc dài đen mượt xõa quá bờ vai được che bởi chiếc nón lá, thân hình thon gọn nhẹ nhàng chiếc áo nâu đen dài tay cũng đã úa màu, bàn tay trắng ngần đều đặn như vẫn còn giữ nguyên nét tiểu thơ. Bất chợt tiếng nói nhẹ nhàng vọng ra từ chiếc nón:


- Anh cần mua chi?


Tâm giật mình chợt hiểu thì ra cô bé đã biết mình đứng đây từ bao giờ liền trả lời:


- Tôi muốn mua một vài món ăn đặc sản để làm quà trong dịp Tết.


Cô bán hàng ngước mắt nhìn lên thấy một chàng trai đang chăm chú nhìn mình liền nở một nụ cười nhưng vẫn không giấu được nét thẹn thùng, nàng hỏi:


- Chắc anh từ trong Nam ra chơi?


Thấy cô bé có vẻ thân thiện, Tâm đáp:


- Vâng ạ! Tôi nghe nói nhiều về miền Trung nên tiện dịp tôi ghé ra chơi. Tôi nghe nói Huế rất nhiều món ngon vật lạ nên cô nghĩ tôi thích món gì cứ lựa bán cho tôi.


Thấy anh chàng nầy có vẻ thực thà nên cô bé lên tiếng chọc ghẹo:


- Anh mua nhiều thế nầy sao không trả giá? Không sợ mua hớ sao?


Biết cô bé này chọc mình nên Tâm vui vẻ trả lời:


- Tôi cũng muốn trả giá lắm chứ, nhưng sợ Tết mà bị cô rủa thầm trong bụng nên... xin được chấp nhận thiệt thòi!


Biết mình bị đùa lại nên cô bé mắc cỡ đến đỏ mặt hỏi lãng qua chuyện khác:


- Anh đi rồi bao giờ trở lại?


- Tôi chỉ mới tính đường đi chứ chưa tính đường về, nhưng hy vọng có dịp trở lại thăm Huế.


Tâm như chợt nhớ ra điều gì vội hỏi:


- Mãi nói chuyện mà chưa được biết tên cô bé, tôi là Tâm còn cô tên chi?


- Cô bán hàng mỉm cười với vẻ tinh nghịch đáp:


- Anh hỏi tên em làm gì? Anh có bao giờ trở lại nữa đâu mà hỏi.


Biết cô bé muốn đùa với mình, Tâm cũng thẹn thùng đáp:


- Ừ nếu không gặp lại thì cũng còn biết tên nhau mà gọi!


- Đùa với anh tí thôi, em tên Phượng, nhà ở thôn Vỹ Dạ... Thời thế thay đổi nên phải bỏ học ra buôn bán lúc gia đình gặp khó khăn.


Tâm chợt hiểu thì ra cô bé này là một tiểu thơ, cách nói chuyện nhẹ nhàng, càng nhìn càng thấy nét xinh đẹp. Nếu nội thành không có biến đổi thì kẻ phàm phu cũng chẳng bao giờ có được cơ hội ngắm được một trang tuyệt sắc.


Từ phía sau Trí đã đứng chờ tự lúc nào, liền giục:


- Chẳng còn bao lâu xe lửa khởi hành, chắc mình cũng nhanh đi kẻo trễ!


Tâm đỡ lấy bao thức ăn từ tay cô bé đáp lời:


- Cô lựa cho nhiều thức ăn quá, ăn đến bao giờ mới hết?


Cô bé giả vờ làm ra vẻ nhạc nhiên, nói đùa:


- Đâu có, em lựa bán cho anh chứ em đâu có cho?


Cả hai như hiểu ra, phá lên cười. Cô bé giục:


- Thôi, anh đi đi kẻo trễ, chúc hai anh đi chơi vui vẻ!


Tâm cười bảo:


- Anh chào em!


Cả hai cùng bước về phía sân ga Huế. Hành khách đã lên toa, chỉ còn một vài anh bảo vệ chờ đợi những giây phút cuối trước khi tàu bắt đầu khởi hành.

Lần đầu tiên được đi xe lửa, Tâm cảm thấy vô cùng thích thú xen lẫn sự hồi hộp. Sân ga bấy giờ đã vắng, hành khách đã vào toa. Xe lửa gồm nhiều toa khác nhau, có toa chỉ có ghế ngồi, có toa có cả giường ngủ cũng có toa trang bị cả máy lạnh theo giá vé khác nhau. Trí loay hoay tìm chỗ của mình theo sự hướng dẫn của người bảo vệ. Mỗi toa chia làm nhiều phòng, mỗi phòng gồm có bốn chiếc giường, hai chiếc giường tầng dưới có ngăn để đựng hành lý. Tiếng còi tàu rít lên báo hiệu tàu sắp khởi hành, tiếng loa phát thanh đã vang lên nhắc nhở những thủ tục an toàn cần thiết trước khi tàu rời ga.

 

Trí cất hành lý vào hộc xong cũng nằm sóng soài trên giường thở phào nhẹ nhõm. Tâm ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài lấy làm thích thú vì nghĩ rằng mình cũng được nhìn thấy được mảnh đất mà mình đã nghe nhiều trong cuộc chiến 1975! Xe lửa chầm chậm lăn bánh, tiếng va chạm giữa bánh xe và đường rầy tạo nên một âm thanh rùng rợn như dọn đường cho một khối sắt khổng lồ đang tiến tới.


Tàu ra khỏi Huế, tiến về một vùng đất trống không thấy một bóng người hoặc nhà cửa, trải dài một bãi cỏ hoang không người chăm sóc, nếu Tâm không lầm thì đây là tuyến đầu của cuộc chiến tàn khốc, cảnh những sự chết chóc, rùng rợn di tích còn lại của mùa hè đỏ lửa 1972? Và có lẽ nơi đây đã vùi chôn biết bao nhiêu thân xác của những người lính cưu mang một lý tưởng giải phóng cho dân tộc. Họ đã để lại bao nhiêu ước mơ của một con người, một tuổi thơ chưa được trọn vẹn, hẹn hò của những cuộc tình mong manh không đoạn kết, một mái ấm bên cạnh vợ hiền con dại đang đợi chờ sự trở về của chồng cha, nhưng tất cả chỉ có sự ném trả của chia ly đứt đoạn, những địa danh Quảng Trị, Khe Sanh, Đông Hà, Vinh tất cả đã đi vào quên lãng, khép kín vào ký ức của thời gian. Lý tưởng đó đã chết dần theo những con người đang chạy vội theo nhịp sống hiện tại, gội sạch trí nhớ để không còn nhìn nhận sự theo đuổi của một quá khứ ngặt nghèo.

 

Dòng thời gian vẫn tiếp tục trôi, Xuân lại trở về trên mảnh đất khô cằn, bên cạnh những hố bom sâu thẳm, chỉ còn lác đác những cành mai dại. Tiếng kêu của côn trùng như thì thào ru ngủ những con người đã hy sinh nằm xuống bởi những giấc mơ không trọn vẹn, nỗi cô đơn của sự quên lãng, hắt hủi chỉ còn được an ủi bởi những làn hơi lạnh hoặc những ánh tà dương yếu ớt như muốn trốn chạy của một ngày sắp tàn.

 

Tiếng ồn ào của hành khách qua lại làm Trí không nhắm mắt được nên nhìn lên thấy Tâm đang chăm chú nhìn qua cửa sổ như đang bị thôi miên, Trí liền hỏi:


- Tâm à! Mày đang nghĩ gì vậy?


Tâm như tỉnh giấc vì câu hỏi của Trí đã đưa Tâm về với thực tại, không muốn cho bạn mình biết nên chàng trả lời qua chuyện khác:


- Tao đang nghĩ về cô bé bán hàng ở chợ Đông Ba lúc nãy, đang tưởng tượng ra việc tao phụ giúp xếp hàng ra cho cô ấy bán, cuộc sống như thế tao cảm thấy rất lý tưởng và thú vị.


Trí phá lên cười chọc bạn:


- Mày mới gặp mà đã lưu luyến, mày cũng đa cảm đấy chứ! Nhưng tao sợ cô ấy đã có chồng và đang vất vả buôn bán vì đàn con đang chờ chực ở nhà.


- Nhưng cô ta còn rất trẻ, trên tay lại không đeo nhẫn cưới.


- Tao sợ nhẫn cưới nó không đeo mà nó đeo nhẫn cỏ mới khốn nạn chứ!


Thấy bạn mình cũng dí dỏm nên Tâm cũng vui vẻ trả lời:


- Thế mày không muốn tao lập gia đình à?


- Hôn nhân là cả một vấn đề sinh tử chứ đâu phải sự quyết định một sớm một chiều. Tao thấy nhiều cặp đã từng thề non hẹn bể thế mà cuối cùng anh đi đường anh, em đi đường em tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi!


Thình lình bên ngoài cửa có tiếng vọng vô:


- Mời hai chú ăn bát cháo gà!


Trí đưa tay đỡ lấy hai bát cháo và cám ơn người phục vụ rồi đưa một bát cháo cho Tâm và nói:


- Đây là tiêu chuẩn của mỗi hành khách nên không trả tiền. Ăn đi cho đỡ đói!

 


*  *  *


Mặt trời dần khuất sau rặng núi, những con chim én cũng rối rít bay lượn tìm lối về tổ. Màn đêm buông xuống chụp lên vùng đát hoang vu hiu quạnh như báo hiệu một ngày đã tắt. Con tàu vẫn tiếp tục băng mình qua màn đêm tiến về một vùng trời mới xa xa có những ánh đèn lấp lóe báo hiệu sắp đến một sân ga mới. Phía trước, thành phố Vinh đã hiện ra. Xe cộ qua lại tấp nập, kẻ bán người mau vẫn rộn ràng trên những dãy phố. Xe lửa chạy chậm lại rồi ngừng hẳn ở nhà ga để lấy khách rồi lại tiếp tục băng vào màn đêm.

 

Tâm thấy con tàu chạy băng qua khu nhà dân sát đường rầy trông thật... ngộ nghĩnh liền hỏi Trí:


- Trí à! Xe lửa chạy qua sát nhà cửa của dân ồn ào thế làm sao ngủ được!


- Tao cũng không hiểu nữa. Theo thống kê, người ta nói gia đình nào ở gần sân bay hay đường rầy xe lửa đều đông con. Chắc nửa đêm mỗi lần tàu qua lại làm người ta giật mình thức giấc...


Thấy Trí hay chế diễu mình nên Tâm đánh trống lảng:


- Thôi ngủ đi để mai còn thức sớm.

 

Con tàu tiếp tục lăn mình trong bóng đêm. Trời tờ mờ sáng, tiếng loa phóng thanh trỗi lên như đánh thức hành khách đã đến ga Hà Nội. Sau những lời dăn dò, những lời chúc Tết của hướng dẫn viên, mọi người đổ ra ga đông nghẹt, kẻ gánh người khiêng tấp nập.

 

Tâm bám sát lấy Trí cùng theo đoàn người ra ngoài cổng, vừa đi vừa từ chối lời mời mọc của những anh xe ôm, xe tắc xi rồi đi lách qua dãy phố có khách sạn. Tâm thúc giục Trí vào mướn phòng vì ở gần ga cho tiện. Lấy phòng xong, Tâm nhảy vào tắm, còn Trí lấy điện thoại liên lạc với người bạn ở Hà Nội. Sau khi nói chuyện điện thoại một lúc, Trí gõ cửa phòng tắm dặn:


- Tí nữa tao có hẹn với người bạn cùng ăn sáng ở đường Tôn Đức Thắng, mầy chuẩn bị lẹ lên rồi cùng đi.


- Ủa! Tao chưa từng nghe mầy nhắc đến người nào ở Hà Nội?


- Ừ, lâu lắm không liên lạc giờ mới nhớ ra bạn cùng trường hồi trước!


- Ừ! Nếu có người hướng dẫn đi chơi thì tuyệt vời.


Trí và Tâm đón tắc xi đến điểm hẹn. Đường sá Hà Nội cũng sạch sẽ, sắc hoa đào cũng đã rực rỡ đó đây, mọi người đang nô nức đón Tết vì mùa đông nên những việc đồng áng cũng tạm gác lại để hưởng thụ để bù lại sau những ngày dài mệt mỏi.

 

Xe tắc xi vừa dừng lại bên đường, một cô gái đã niềm nở đứng đón. Trí bước ra bắt tay cô ta như đã là bạn thân lâu lắm. Cô ấy rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Tâm vì Trí chưa từng nhắc Tâm cho cô ta biết. Trí liền giới thiệu:


- Đây là Tâm bạn anh từ thửa bé cũng muốn ra Hà Nội cho biết.


Cô gái cũng vui vẻ bắt tay rồi tự giới thiệu:


- Em tên Duyên, bạn của anh Trí hồi em vào Nam thực tập.


Tâm cũng vui vẻ bắt tay lại:


- Xin chào cô, rất hân hạnh được biết cô.


- Em mời các anh ăn sáng!


Nói rồi, Duyên dẫn hai người đến một tiệm ăn gần đó. Bà chủ thấy khách vào, niềm nở chào đón và giới thiệu đủ món ăn. Bà chủ chợt nhớ ra điều gì liền nói:


- Mời cô cậu ăn món tiết ngan kẻo hết thì hoài.


Duyên vui vẻ gật đầu:


- Vâng! Cô cho giùm ba bát!


Thấy Tâm có vẻ ngạc nhiên, Duyên liền giải thích:


- Ngoài Bắc họ chỉ ăn tiết canh ngan chứ không ăn tiết canh vịt như trong Nam.


Duyên gọi thêm vài món khác cho ba người. Chỉ trong vài phút, thức ăn đã được dọn ra đầy bàn tỏa mùi thơm ngào ngạt làm Tâm và Trí cảm thấy đói bụng định cầm đũa lên thì thình lình một tiếng la hốt hoảng phía vỉa hè xa xa làm mọi người giật mình quay về phía đó.:


- Bà con ơi! Ông Hạnh chết rồi!!!


Trí nghe tiếng la của người đàn bà cũng cảm thấy nóng lòng quay sang nói với Tâm:


- Mầy cứ ăn đi! Để tao ra đó xem chuyện gì!


Duyên nghe Trí nói vậy nên bảo:


- Vậy anh cứ đến đó xem, để em ở lại với anh Tâm cho!


Tâm nhìn Duyên như tỏ vẻ cám ơn rồi quay qua bà chủ tiệm ăn hỏi:


- Bác ở đây lâu chắc cũng biết về hoàn cảnh ông Hạnh... nào đó?


Bà chủ tiệm biết khách lạ nên được dịp vừa múc thức ăn vừa kể cho khách hàng nghe:


- Tôi nghe nói trước kia ông là bộ đội theo Việt Minh kháng chiến chống Pháp. Ông ta cũng lập nhiều chiến công ở chiến trường Điện Biên Phủ, sau khi Pháp rút khỏi Việt Nam thì ông về lập gia đình sinh được hai mống con trai. Hai đứa theo cách mạng vào Nam, nghe đâu thằng lớn chết ở trận Khe Sanh, còn thằng út đi Căm- bu- chia rồi mất tích luôn. Hai ông bà sống lang thang, nhà nước cũng chẳng để ý gì đến nên hai vợ chồng dọn về đây bắt lều để ở. Thế rồi vợ ông ta cũng bỏ đi, còn một mình sống lây lất đến giờ. Thấy tội nghiệp, lâu lâu tôi nghé ngang cho bát cháo!


Bà chủ tiệm kể xong thì Tâm và Duyên cũng vừa ăn xong cùng lúc ấy Trí cũng bước vào tiệm mặt nhăn nhó thuật lại:


- Ông ấy chết thảm quá, người thì chỉ còn da bọc xương, chân tay lở loét nằm trên võng, tay vắt lên trán, mắt trợn ngược. Hình như thân nhân không có một ai!


Duyên nghe Trí nói cũng tò mò muốn đến xem liền rủ Tâm:


- Anh Tâm à, em với anh đến xem coi ra sao.


Thấy cô gái cũng hiếu kỳ nên Tâm quay sang Trí bảo:


- Mày ở lại ăn kẻo đói! Tao đi với Duyên một chút, mày ở đây chờ nhé!


Nhiều người đứng chung quanh cái võng ông Hạnh đang nằm chết vắt vẻo với bộ quần áo rách tả tơi. Một ông lão trong đáng đông cất tiếng:


- Này ông Chiến, ông là việc ở đội tuyên truyền sao ông không nói vài lời thay cho thân nhân của ông Hạnh để ông được yên tâm nhắm mắt?


Ông Chiến nghe ông lão nói cũng ngậm ngùi:


- Thôi, tôi già rồi, trước kia kêu gọi theo Việt Minh đánh Pháp thì còn hăng say, chứ bây giờ thì chả còn gì. Miếng cơm không có mà ăn thì còn biết nói gì!


Thấy mọi người im lặng, Duyên ghé sát bên tai Tâm nói:


- Anh Tâm à, hay anh nói vài câu giúp gia đình ông ta chứ ông ta không có người thân thấy tội nghiệp quá!


Nghe Duyên thúc giục, phần thì thấy thương hại ông già nên Tâm mạnh dạn bước gần đến xác ông ta, nhìn mọi người xung quanh rồi nói:


- Kính thưa quý vị, có lẽ quý vị cũng như tôi đang xúc động trước cảnh thương tâm không thân nhân của ông Hạnh nên không nói thành lời, tôi xin có vài lời trước khi tiễn linh cữu của ông về bên kia thế giới. Thưa quý vị, như quý vị đã biết ít nhiều tiểu sử của ông Hạnh, riêng tôi chỉ mới biết về ông vài phút trước đây thôi: Ông là một người đã vì lý tưởng dân tộc hưởng ứng lời kêu gọi đứng lên góp sức đánh đuổi ách thống trị, đô hộ của Pháp, ông ta đã vào sanh ra tử cũng vì lợi ích của dân tộc. Nhưng khi trở về, ông đã bị đối xử bởi sự bất công của xã hội, đàn áp của thế lực và ông cũng chấp nhận sự hất hủi của người thân rồi cuối cùng ông phải chết trong vũng lầy của loài người. Thượng đế là người bao dung, nhân hậu sẽ xét xử công bằng tội của mỗi người. Hôm nay chúng ta hãy cùng hiệp lời cầu nguyện cho linh hồn ông sớm được siêu thoát để về cùng Thượng Đế an hưởng một cuộc sống vĩnh cửu. Amen.


Tâm vừa dứt, mọi người cũng sụt sùi nước mắt, kẻ hỏi thăm, người cám ơn vì lâu lắm họ mới có dịp hâm nóng lại tình cảm con người. Rồi họ chia nhau ra kẻ dọn, người khiêng. Duyên cũng nhanh nhẹn gọi xích lô chở ông Hạnh đi chôn vội vàng ở một nghĩa trang gần đấy. Mọi việc hoàn tất, Tâm cảm thấy nhẹ nhàng vì đã làm một việc tốt cho một người vừa nằm xuống. Duyên sánh bước với Tâm trở lại quán ăn nói:


- Cảnh tượng lúc nãy làm em xúc động quá. Ông Hạnh mất mà không còn lấy một người thân bên cạnh lúc nhắm mắt. Không ngờ tình cảm con người cay nghiệt đến thế.


Tâm nhìn Duyên như cảm thông được nỗi băn khoăn trong lòng nàng, anh phân tích:


- Cái chết của ông Hạnh cũng tốt, giải thoát giùm ông những phiền muộn, khốn cùng, giúp chúng ta nhận thức được giá trị cuộc sống một cách vững vàng hơn, đồng thời nó hâm nóng lại sự băng giá tình cảm giữa con người với con người.


- Anh mới ra Hà Nội chơi lại gặp phải chuyện như thế, em cũng cảm thấy áy náy.


- Ồ, em đừng bận tâm. Được đi bên người đẹp trò chuyện lại được ngắm quang cảnh miền Bắc những ngày hội xuân cứ tưởng nằm mơ đấy chứ!

- Nếu thế, em sẽ đi bên anh đến khi nào anh chán thì thôi.


Tâm thấy tâm hồn dâng lên niềm hạnh phúc nên ghé vào tai Duyên khẽ đùa:


- Nhớ nhé! Đã hứa thì phải giữ lời, đừng như con bướm đậu rồi lại bay!


Hai người sánh bước bên nhau đi về phía quán ăn. Trí đang ngồi chờ có vẻ sốt ruột hỏi:


- Cô cậu đi đâu mà lâu thế.


Duyên vui vẻ thuật lại chuyện xảy ra lúc nãy. Nghe xong, Trí cũng pha trò nói:


- Tiếc thật, lúc nãy không được đến xem!


Ăn sáng xong, Trí cùng Tâm rót trà ra uống. Duyên băng qua đường đón tắc xi cho mọi người lên phố. Thấy Tâm có vẻ suy tư, Trí đùa:


- Tao thấy con bé có vẻ thích mầy đấy, còn chần chờ gì nữa!


Tâm cười như thú nhận:


- Ừ! Tao cũng có cảm giác tâm hồn mình lâng lâng!


- Thế thì chừng nào trở lại Huế đây? Điệu nầy chắc tao phải về Nam một mình quá!


Biết Trí đang đùa với mình, Tâm móc lại:


- Ủa! Tao tưởng mầy cản tao trở lại Huế chứ! Còn lý sự là hôn nhân không phải một sớm một chiều. Bây giờ lại còn xúi tao...

 

Lúc tất cả mọi người đã ngồi trên xe tắc xi, Duyên bắt đầu hướng dẫn tài xế chạy thẳng ra phố, đường sá quang đãng, sạch sẽ... Người mua, kẻ bán tấp nập thật nhộn nhịp. Khi xe băng qua hồ Gươm, Tâm như bị thôi miên bởi cảnh vật nơi đây, nhất là hoa trái nở rộ chung quanh hồ Gươm đã tạo nên nhiều sắc thái như điểm tô thêm cho thành phố cổ.

 

Những ngày ở Hà Nội, Duyên đã dẫn đi thăm viếng rất nhiều nơi như Sapa (Laocai), cửa khẩu Lạng Sơn, Móng Cái, Vịnh Hạ Long với những cánh đồng lúa bát ngát, xanh um trải dài theo những dãy núi hùng vĩ tạo nên một bức tranh vô cùng thơ mộng!

 

*  *  *


Một năm đã trôi qua... Mùa Xuân lại trở về cùng vạn vật, Tâm nhìn những nụ mai vàng lòng không khỏi nhớ tới cái Tết bên Trí và Duyên, nhưng chết của ông Hạnh ngày nào lại là một sự ám ảnh khôn nguôi với chàng!

 

Mùa Xuân cũ đã đi vào quên lãng, nhưng Tâm vẫn còn nghe lòng bồi hồi như câu chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Chàng nhìn vào cõi xa xăm lòng thầm khấn nguyện cho ông ta được bình yên bên kia thế giới!

 

Thanh Sơn



Tác Giả     ╣►  (Authors)

Sáng Tác  ╣►  (Literature)